kẻ mắc chứng bệnh ưa sạch sẽ

Vay được 130 triệu đưa con gái 6 tuổi mắc bệnh hiểm nghèo đi chữa trị thì bị kẻ xấu lừa lấy sạch, người mẹ tự dằn vặt bản thân, viết thư xin lỗi con. Quỳnh Như của mẹ! Hơn một tháng nay kể từ ngày bị kẻ gian lừa sạch tiền trong tài khoản, mẹ bất lực ôm con về nhà chấp nhận số phận. I. Dàn ý Chứng minh rằng đời sống của chúng ta sẽ bị tổn hại rất lớn nếu mỗi người không có ý thức bảo vệ môi trường sống (Chuẩn) kiến thức về môi trường và tham gia các hoạt động tập thể vì một môi trường không ô nhiễm. Bệnh tật là kẻ giết người Nếu có Tử hoặc Tuyệt cùng một cột, là người hiểu biết nông cạn, hồ đồ, hoặc người có tật. Chi cột giờ với bất cứ chi cột nào khác hình nhau thì báo con cái sẽ hay mắc bệnh và ốm yếu. Chi cột ngày với bất cứ chi cột nào khác mà hình nhau thì vợ sẽ ốm đau luôn. Cá cảnh Thái Hòa 531 Hoàng Hoa Thám, Ba Đình, Hà Nội xin giới thiệu một số căn bệnh cá biển và các chữa bệnh cho cá cảnh biển. Trước khi sử dụng bất kỳ phương thuốc nào trong bể, hãy đảm bảo là bạn đã chuẩn đoán đúng bệnh và cố gắng xác minh lý do cá nhiễm Hãy đổ nước bình hoa, úp chum lọ không dùng đến, dọn sạch sẽ các dụng cụ có nguy cơ đọng nước ở vườn tược, thả cá vào bình chứa nước, bể cảnh, vệ sinh thường xuyên hoặc đậy kín khay nước thải điều hòa, tủ lạnh, bể nước ăn, giếng nước, chum, vại Tên Hán Việt: Khiết phích trọng chứng hoạn giả/ 洁癖重症患者 Tác giả: Phù Hoa/ 扶华 Thể loại: Kinh dị, Phá án Độ dài: 66 chương Edit + Design: @ndmot99 🐬🐬🐬 Tình trạng: Hoàn Link tiếng Trung: Link convert: https://wikidich.com/truyen/thoi-o-sach-trong-chung-nguoi-benh-WCLQ~3CVfByoohBi nesstesdidis1972. Mất hết lý tríAnh ngồi một đầu trên bàn ăn thật dài, thân hình nhỏ bé so với chiếc ghế dựa to lớn càng thêm mong manh yếu đuối. Trước mặt, bàn dài được trải khăn đỏ sậm, bên trên nhìn qua có khoảng mười mấy món ăn. Hương thơm tràn ngập chóp mũi khiến anh càng thêm đói bụng, cảm giác đó cơ hồ đã cào tới tim tới phổi của anh. Nhưng cho dù sắc mặt có tái nhợt, đôi môi có khô nứt tới đâu, anh vẫn yên lặng ngồi, không hề có ý định cầm đũa. Không chỉ không muốn ăn, anh còn sợ hãi. Nếu được, anh sẽ lập tức trốn khỏi nơi này, nhưng anh không dám. Lúc này, một thân ảnh thướt tha bưng món cuối cùng lên, sau đó ngồi xuống bên phải anh. "Diễn Trọng, con không phải đói bụng sao? Sao lại không ăn?" Giọng nói của người phụ nữ nhẹ nhàng khiến người như được tắm trong gió xuân. Bà tới gần anh, cầm lấy bàn tay nhỏ bé của anh, kêu anh cầm đũa, "Đây đều là đồ mẹ nấu cho Diễn Trọng, Diễn Trọng không ăn, mẹ sẽ rất buồn." Nghe những lời này, thân thể của anh nhịn không được mà run rẩy, ánh mắt kinh sợ lộ rõ bài xích. Hàm răng run rẩy phát ra tiếng vang kèn kẹt nhưng người phụ nữ lại làm như không phát hiện, vẫn dịu dàng nói "Diễn Trọng có phải đang làm nũng không? Được rồi, mẹ gắp cho Diễn Trọng, đúng là đứa nhỏ biết làm nũng." Người phụ nữ gắp miếng xương sườn đưa tới trước miệng anh, hỏi "Món này được không? Thịt kho tàu, món con yêu thích nhất." Thân thể nhỏ gầy của anh bất giác lui ra sau, nhưng cho dù có lui thế nào, người phụ nữ kia vẫn mỉm cười, gắp đồ ăn đưa tới bên miệng của anh. Không thể mở được đôi môi đóng chặt, bà ta liền dùng sức, nước sốt dính đầy lên mặt của anh, hai hàng nước mắt theo đó mà chảy xuống. Người phụ nữ thở dài, cầm khăn giấy giúp anh lau nước mắt và dầu mỡ dính trên mặt, tỏ vẻ phiền não vì đứa nhỏ không chịu ăn cơm "Diễn Trọng kén ăn như vậy không tốt đâu, nào, nếu con không thích món này thì thử cái khác xem. Canh hạnh nhân nấu với phổi thế nào? Mẹ nếm thử rồi, rất ngon, con uống canh trước đi, nhìn đôi môi khô nứt kìa, mẹ thật sự rất đau lòng đó." "Cho dù cáu kỉnh với mẹ, con cũng nên ăn chút gì đi, mẹ khó lắm mới vào bếp nấu ăn, hơn nữa phổ này là cắt bỏ từ người ba con, con uống, không phải sẽ càng thân với ba mình hay sao? Trước kia con không phải nói rất thích ba hay sao? Hiện tại tim phổi của ông ấy đều đang ở trước mặt con, con ăn hết rồi, mỗi ngày có thể ở cùng ba, ông ấy sẽ không chạy loạn, cũng sẽ không nói lời không thích con nữa, thật tốt biết bao." Người phụ nữ dịu dàng nói chuyện như đọc thơ, quanh quẩn trong bếp, sau đó dần dần nhỏ lại, nhớ tới mức khó mà nghe thấy "Mẹ ăn, Diễn Trọng cũng ăn, như vậy cả nhà chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau, ba con sẽ không bao giờ rời xa chúng ta nữa. Diễn Trọng, con của mẹ, con không vui sao?" "Con chắc sẽ rất vui đúng không? Nào, ngoan ngoãn uống hết canh, những món này tất cả đều phải ăn. Con ăn xong, ngày mai mẹ sẽ làm món khác cho con ăn. Món đó làm từ thịt đùi của tiện nhân và nghiệt chủng của ả ta, chắc chắn rất ngon, con nhất định sẽ thích." Người phụ nữ như điên cuồng, trong miệng không ngừng nói ra lời dịu dàng, hai tay dùng sức cạy miệng đổ chén canh lên mặt anh. Mặc kệ anh có sặc hay không, bà ta vẫn không dừng hành động của mình lại. Anh trừng mắt, đôi mắt nằm trên gương mặt gầy ốm thoạt nhìn vô cùng khủng bố, nước mắt sợ hãi không ngừng trào ra. Anh sợ, thật sự rất sợ, thân hình cứng đờ, nhưng bỗng dưng lại co giật lên. Tiếng thở dốc thô nặng vang lên, người ngủ say trên giường đột nhiên giãy giụa, sau đó mở to hai mắt. Mồ hôi ướt đẫm trán anh, gương mặt vốn luôn bình tĩnh hiện tại bị hoảng sợ bao trùm. Nhưng rất nhanh, Khuất Diễn Trọng đã khôi phục dáng vẻ bình thường. Anh một mình ngồi trên giường, nơi này không có bàn ăn, cũng không có đồ ăn, cũng không có người đó. Trời còn chưa sáng, bên ngoài vẫn đen kịt như đêm khuya. Khuất Diễn Trọng xốc chăn lên, dùng chân trần đạp lên sàn nhà. Cảm nhận được lạnh lẽo bên dưới truyền tới, anh bỗng nhiên tựa vào mép giường, yên lặng ngồi đó. Anh không nói lời nào, hai mắt vô thần nhìn hư không đối diện. Bốn bề an tĩnh, một chút thanh âm cũng không có. Khuất Diễn Trọng không cử động, đèn phòng cũng không mở, anh cứ như vậy hòa hợp với bóng đêm. Cứ như vậy, mãi tới tia nắng ban mai xuyên qua tấm màn chiếu vào, chuông đồng hồ báo thức đầu giường vang lên, anh mới duỗi tay tắt. Khuất Diễn Trọng đứng dậy, ngoại trừ lảo đảo mấy cái, biểu tình của anh vẫn lãnh đạm, không hề nhìn ra một chút khác thường. Ngay thời điểm Khuất Diễn Trọng lái xe tới trước bệnh viện, tại một nơi khác, một con người vẫn nằm trong chăn, không hề nhúc nhích. Bỗng dưng, tiếng chuông vang lên kêu gào chói tai, nhưng người đó chỉ giật giật mấy cái, lại không có phản ứng. Chuông di động hết lần này tới lần khác vang lên, qua một lúc lâu, người đó cuối cùng cũng kiên trì không được mà duỗi một cánh tay ra khỏi chăn. "Ưm..." Đang mơ mơ màng màng, Tống Sanh liền nghe tiếng sư tử rống của ông anh trai truyền tới. "Tống Sanh, em có phải còn ngủ hay không? Chỉ biết ngủ ngủ ngủ, ngủ quên rồi lại không chịu ăn sáng hả? Em còn như vậy anh sẽ tống em về nhà!" Nghe tới đây, Tống Sanh lập tức mở to hai mắt, từ trên giường nhảy dựng lên, nói "Anh trai mới sáng sớm đã nổi nóng, cứ như vậy sẽ không tìm được bạn gái đâu." Nói xong, cô lập tức dập máy, nhanh chóng cởi áo ngủ nhăn nhó trên giường ra. Đánh răng rửa mặt thay đồ chải tóc, Tống Sanh chỉ dùng mười phút. Cô nhanh chóng thu dọn phòng trọ, đùng đùng chạy xuống lầu qua cửa hàng bên cạnh mua cái bánh bao và ly sữa đậu nành. Nơi này cách chỗ làm không xa, vừa ăn sáng vừa đi cũng coi như là rèn luyện thân thể. Tốc độ ăn uống của cô đương nhiên không thua kém tốc độ đánh răng rửa mặt, chiếc bánh bao nóng hổi bị cô cắn mấy cái đã giải quyết xong. Cửa hàng này làm bánh bao quả nhiên quá ngon, mềm mềm xốp xốp, hiện tại còn uống thêm ly đậu nành, tâm tình thật sự thoải mái. Mỗi lần kịp ăn bữa sáng, công việc của Tống Sanh không thể tốt hơn. Rốt cuộc với tính cách này, chỉ cần dạ dày no đủ, tâm trạng liền thỏa mãn. Tới cục cảnh sát, Tống Sanh liền cười hi hi ha ha chào hỏi tiền bối, sau đó chạy đi báo cáo với ông anh trai "Anh nghe đây, em ăn sáng rồi." "Có quỷ mới tin, đi chỗ khác." Tống Ly Nguyên ghét bỏ nhìn cô, còn đẩy cô ra xa. Tống Sanh nhanh tay kéo ngăn bàn dưới chân Tống Ly Nguyên, dưới đó quả nhiên có chuẩn bị bánh mì sữa bò và mấy món ăn vặt. Cô không chút khách khí mà lấy hết ra ngoài "Tuy em ăn sáng rồi nhưng nếu anh đã chuẩn bị thì em ăn luôn, người em gái tri kỷ như em trên đời khó tìm lắm." "Mặt dày như em mới khó tìm." Tống Ly Nguyên tuy mắng nhưng không ngăn cản cô, chỉ trầm mặt dặn dò, "Tém tém một chút, đừng để bị bắt." "Biết rồi." Tống Sanh mang đống đồ ăn đi tìm Phương Tĩnh, sau khi gõ cửa đi vào, cô lại bỏ hết vào ngăn kéo của cô ấy "Anh em mua, chị Phương Tĩnh cùng ăn đi." Phương Tĩnh lạnh lùng nhìn cô "Thời điểm làm việc ăn uống gì chứ? Còn nữa, điểm tâm sao toàn đồ ăn vặt vậy?" "Ừ, kỳ cục." Tống Sanh nghiêm túc gật đầu, sau đó dứt khoát đưa túi hạt dưa qua cho Phương Tĩnh, thuận chân kéo sọt rát lại gần. Phương Tĩnh khi trước ra vẻ lập tức lấy hạt dưa, một bên lật xem văn kiện, còn không quên nói "Hôm nay ngon hơn hôm trước, hạt dưa đội trưởng mua, tôi mua thế nào cũng không bằng được." "Cứ kêu anh trai em mua cho chị ăn là được." Tống Sanh vừa cắn hạt dưa vừa thò đầu nhìn báo cáo trong tay Phương Tĩnh, tò mò hỏi, "Chị Phương Tĩnh, đây là vụ án nào vậy?" "Chính là vụ lần trước nhờ giáo sư Khuất hỗ trợ kiểm tra thi thể." Phương Tĩnh liếc mắt nhìn cô, "Sao vậy Cũng muốn tham gia hả? Nhưng đội trưởng nói rồi, cô không được xem vào, nói cái gì là đã hứa với gia đình, không phải sao?" Tống Sanh không để ý mà vung tay lên, dũng cảm nói "Đó không phải vì có hoàng đế trong nhà hay sao? Em nhìn thì sao chứ? Anh trai em không nói, ba mẹ em biết à?" "Đúng là..." Phương Tĩnh cười cợt một câu rồi đẩy văn kiện cho cô xem, "Coi đi, cẩn thận đừng làm bẩn." Thời điểm Tống Sanh vừa tới, không ai biết cô và đội trưởng Tống Ly Nguyên là anh em. Khi đó, Phương Tĩnh ấn tượng với lúm đồng tiền trên má cô gái này, tuy tính tình hơi lỗ mãng nhưng ánh mắt lại sáng ngời, can đảm mà thận trọng, thật sự là cô bé tốt. Tại thời đại nhiều người không thích xen vào chuyện của người khác như vậy, một Tống Sanh nhiệt tình chính nghĩa đặc biệt đáng quý. Sau đó, đóa hoa lạnh lùng Phương Tĩnh bị một tiếng gọi "chị Phương Tĩnh" của cô gái này làm mềm lòng, từ đó hai người dần trở thành bạn tốt. Tống Sanh được Phương Tĩnh cho phép, dứt khoát vứt hạt dưa qua một bên, nhanh chóng lật văn kiện xem, bộ dáng nghiêm túc khiến Phương Tĩnh nhịn không được mà bật cười lắc đầu. Thi thể vốn bị chôn trong rừng cây ở ngoại ô, có người đi chặt cây vô tình phát hiện nên mới báo cảnh sát. Nạn nhân là một nam thanh niên tên Nghiêm Dịch, thời điểm tử vong là ba năm trước, lúc đó chỉ mới mười tám tuổi, từ ảnh chụp có thể thấy đây giống một tên côn đồ. Văn án Tống Sanh ở trong nhà Khuất Diễn Trọng ăn cổ vịt, dùng găng tay trong tủ của hắn, sau đó cô mới biết hắn dùng những chiếc găng tay đó để giải quyết vấn đề sinh lý của chính mình. Một người đàn ông mắc bệnh sạch sẽ đến mức giải quyết vấn đề sinh lý cũng phải đeo găng tay, thế nhưng lại có thể chịu đựng cô, Tống Sanh cảm thấy đây thật sự là tình yêu đích thực. Từ khi biết Khuất Diễn Trọng, Tống Sanh liền không biết xấu hổ hằng ngày ân ái. Thẳng đến khi cô phát hiện hắn ngoại trừ là bác sĩ lạnh lùng cấm dục mắc bệnh sạch sẽ’ còn đồng thời là 'sát nhân'. * *** Tống Sanh gặp Khuất Diễn Trọng vào một buổi sáng nắng ấm, cô mới đuổi bắt xong một tên cướp qua mấy dãy phố, giày gãy gót, quần áo xộc xệch, người đầy mồ hôi. Hắn mặc bộ tây trang sạch sẽ, im lặng đứng đó cũng tỏa ra khí lạnh không ai dám tới gần. Khi cô vươn đôi tay còn dính bụi bẩn của mình ra nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hắn, rõ ràng Khuất Diễn Trọng đã nhăn mày, nhưng vẫn không nói một lời. Hắn chỉ lặng lẽ lấy khăn giấy trong túi ra, lau tỉ mỉ bàn tay mới tiếp xúc với cô. Lúc đó, Tống Sanh vẫn chưa ý thức được mình vừa làm chuyện ngu ngốc gì. Khuất Diễn Trọng mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, không bao giờ tiếp xúc với người khác quá gần, cũng không ăn uống bên ngoài, càng không tùy tiện ngồi ở những nơi đông người. Hắn là một bác sĩ thiên tài, thường ngày làm việc ở bệnh viện, có lúc cũng thỉnh giảng ở trường đại học và được cục cảnh sát mời hỗ trợ một số vụ án khó. Trước đây có nữ sinh nọ muốn làm thân, kéo tay hắn, liền bị Khuất Diễn Trọng không chút lưu tình lấy dao phẫu thuật trong túi rạch mất một lớp da. Bởi vậy dù mang khuôn mặt anh tuấn nhưng thực sự không ai dám tiếp xúc với hắn trong cự li gần. Con người này thật là quá quỷ dị. Nhưng Tống Sanh lại không nghĩ như vậy. Mỗi lần gặp nhau, mặc dù chút bệnh sạch sẽ của Khuất Diễn Trọng có hơi bất tiện, nhưng hắn chưa lần nào trách mắng hay mạnh tay với cô nha. Cô nhếch nhác ngồi trên xe của hắn, hắn sẽ lẳng lặng đưa khăn cho cô lau. Cô đói bụng, hắn sẽ dắt cô đến nhà hàng mình có thể tạm ngồi, chờ cô ăn xong rồi mới đi. Hắn còn dẫn cô tới cô nhi viện, nơi hắn giúp đỡ những đứa trẻ không gia đình có một mái ấm. Trong mắt Tống Sanh, Khuất Diễn Trọng chính là một người đàn ông ấm áp dịu dàng hiếm có. Nhưng sự dịu dàng đó hắn chỉ dành riêng cho cô. Không một ai biết rằng, nội tâm hắn đen tối đến mức nào. Hắn là một tên tội phạm, lúc nào cũng thèm khát máu tươi, có thể lặng lẽ giết người không chớp mắt. Trên thế giới này không ai có thể thân cận với hắn. Nhưng hết lần này đến lần khác Khuất Diễn Trọng lại nhớ rõ cô cảnh sát có má lúm đồng tiền tươi như hoa. Hắn không ngại cô lấm lem, cũng không sợ khi tiếp xúc với làn da ấm nóng của cô, mặc dù biết rõ cô cố ý đến gần mình cũng chẳng hề ngăn cản. Thậm chí, hắn còn mơ hồ cảm thấy dục vọng chiếm hữu của mình với cô gái ấy. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn thèm khát một vật sống đến thế. Tống Sanh chuyển đến sống đối diện với Khuất Diễn Trọng, bắt đầu bước ngoặt mới trong cuộc đời mình. Cô cảnh sát có một khuyết điểm chí mạng, đó là không thể kiềm lòng được trước những sinh vật cô đơn nhỏ bé. Đám trẻ trong cô nhi viện cũng vậy, mà Khuất Diễn Trọng cũng như vậy. Phải, trong mắt cô, Khuất Diễn Trọng dẫu có lạnh lùng đến mấy nhưng lại giống như một đứa trẻ trong thân xác người lớn, cự tuyệt tiếp xúc với thế giới, giấu mình gặm nhấm nội tâm cô độc. Cô muốn tiến vào cuộc sống của hắn, dùng trái tim nóng của mình sưởi ấm tâm hồn lạnh lẽo ấy. Vì vậy, trong lúc thất thần, cô đã quyết tâm theo đuổi Khuất Diễn Trọng từ lúc nào không hay. Hai con người, hai tính cách trái ngược hoàn toàn, một như mặt trời lấp lánh ánh sáng, một như bóng tối âm u lạnh lẽo, lại chọn cách ở bên nhau. Bệnh sạch sẽ của Khuất Diễn Trọng cũng chẳng thể thắng được mỗi khi hắn ở cạnh cô. Cô nghịch ngợm thì đã sao, hắn sẽ lẳng lặng thu dọn tinh tươm. Cô được hắn đặt trên đầu tim mà yêu thương, thậm chí đến chết cũng không màng. Nhưng thân phận của hai người ngay từ đầu đã định sẵn kết cục cho mối tình này. Khuất Diễn Trọng không chỉ mắc bệnh sạch sẽ, hắn còn bị điên. Đó là bệnh di truyền, một khi yêu là sẽ muốn điên cuồng chiếm hữu. Mẹ của hắn vì yêu mà giết chết người bà thân cận nhất, lại lấy hắn làm đồ chơi để hành hạ, thỏa mãn sự bệnh hoạn của mình. Tuổi niên thiếu đã để lại trong lòng Khuất Diễn Trọng bóng ma vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Khi biết được người quan trọng nhất trong cuộc đời hắn đã xuất hiện, mẹ và người cậu độc ác của hắn lần nữa lộ diện, muốn diệt trừ hậu họa. Chuyện tình của hai người dường như rơi vào bế tắc khi thân thế của hai bên đều được hé mở. Họ sẽ không thể có kết thúc tốt đẹp. Cuối truyện là một nút thắt cực kỳ bất ngờ, sẽ khiến bạn đọc nào yếu tim bị sốc không hề nhẹ. Để giữ tính hấp dẫn cho truyện thì tớ sẽ không bật mí đâu ạ, nhưng các bạn phải chuẩn bị tinh thần trước đấy nhé. Thể loại truyện có vẻ ngược nhưng thực ra đây lại là một cuốn sách sủng từ đầu đến... gần cuối. Nam chính tuy biến thái nhưng là do ngoại cảnh tác động, cũng khá đáng thương, thật ra sâu bên trong anh vẫn là một người tốt. Còn nữ chính có phần tùy hứng và nghịch ngợm, nhưng cô cũng có quá khứ riêng, khiến cô không thể nào giống như người bình thường được. Cả hai người tuy không có hạnh phúc ở kiếp này, nhưng sẽ được ở bên nhau mãi mãi trong một cuộc đời khác. Đây là một cuốn truyện hay trừ phần cuối ra ạ, nhiệt liệt đề cử cho mọi người cùng đọc nhé. _____________ * Trích đoạn rver tự edit theo bản cv. Review by Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Lần đầu Sở Nhứ và Du Hàn Thâm gặp nhau có chút kịch tính. Khi đó Sở Nhứ chỉ là một cô bé chưa tới hai mươi mới ra xã hội, trong buổi họp thường niên của công ty, cô theo các trưởng bối đi hát, uống không ít rượu. Cô là cô gái tốt bụng, lại hay xấu hổ, sống nội tâm, không học được cách từ chối, cho nên cứ như vậy mà khiến nhiều người thích trêu đùa mình. Đám người bắt đầu chơi trò nói thật hay mạo hiểm, Sở Nhứ say mơ hồ bị xúi giục chơi trò mạo hiểm, cô vừa ra khỏi cửa liền tới khu quân sự bên cạnh, đứng đó là người quân nhân đĩnh bạc như điêu khắc. Con ma men vui cười kêu Sở Nhứ tới gần "bức tượng" kia, ai ngờ trong chớp mắt mê mang, Sở Nhứ đúng là làm thật. Mọi người còn chưa kịp tới ngăn cản, cô gái say khướt này đã nhào tới ôm hôn chàng quân nhân đứng gác, dâng lên nụ hôn đầu tiên chính mình bảo tồn suốt hai mươi năm, sau đó ngây ngô cười trượt xuống chân anh. Vì thế, hôm sau, Sở Nhứ tỉnh lại là lúc đang bị tạm thời giam giữ ở sở, lý do là tấn công cảnh sát. Ký ức trở về, Sở Nhứ lập tức đỏ mặt, ai cũng có thể lý giải tâm tình của một em gái sau khi làm chuyện lưu manh là như thế nào. Ngồi xổm bên mép giường, Sở Nhứ hận không thể đào cái lỗ mà chui xuống. Một cảnh sát trẻ tuổi cười rộ tới mở cửa, đưa ngón tay cái với cô "Cô bé, thật ghê gớm, ngay cả đội trưởng Du lạnh lùng của bọn anh cũng dám xuống ta, dũng khí đáng khen! Xui cho em gặp phải đội trưởng Du nghiêm túc, nếu đổi lại là người khác, nói không chừng em đã không cần ở chỗ này, nhưng đội trưởng Du cũng không phải người không hiểu nhân tình, vốn dĩ cũng không phải chuyện lớn gì..." Trong một màn dong dài này, Sở Nhứ như con chim nhỏ cúi người rời khỏi chỗ tạm giam. Có lẽ đây là lần đầu tiên mất mặt trong hai mươi năm cuộc đời, cô say rượu ép hôn anh quân nhân đứng gác rồi bị cảnh sát giam lỏng cả đêm. Sau đó một tháng, Sở Nhứ gặp lại Du Hàn Thâm, tuy cô hoàn toàn không nhận ra đây là người một tháng trước bị mình ép hôn, dù sao hôm đó trời tối không nhìn thấy rõ, hơn nữa cô còn đang say. ... Mời các bạn đón đọc Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ Sạch Sẽ Lâu Ngày Khó Chữa của tác giả Phù Hoa. Skip to contentGiới thiệu Ebook Tác giả Phù Hoa Thể loại Ngôn Tình, Linh Dị, Trinh Thám Nguồn Trạng thái Full Chương cuối Chương 66Giới thiệu truyệnTên Hán Việt Khiết phích trọng chứng hoạn giả/ 洁癖重症患者Thể loại Kinh dị, Phá ánĐộ dài 66 chươngEdit + Design ndmot99 ????????????Tống Sanh làm cổ vịt trong nhà Khuất Diễn Trọng, sử dụng găng tay dùng một lần đặt trong ngăn tủ, sau này cô mới biết những chiếc găng tay kia anh dùng để giải quyết vấn đề sinh lý của người đàn ông ưa sạch sẽ, đến mức mỗi lần giải quyết vấn đề sinh lý của bản thân mà còn phải dùng găng tay. Tống Sanh biết được điều này, cảm thấy nếu người đàn ông này có thể chịu đựng được cô, vậy chắc chắn là tình yêu đích thực rồi!Từ lúc quen Khuất Diễn Trọng, Tống Sanh liền bắt đầu cuộc sống ân ái không biết xấu điều, anh không chỉ là “bác sĩ lạnh lùng ưa sạch cấm dục” mà còn là “kẻ giết người ác ma”.Download Ebook Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ – Phù Hoa FullEbook Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ – Phù Hoa – Full Epub – FullEbook Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ – Phù Hoa – Full Prc/Mobi – FullEbook Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ – Phù Hoa – Full Pdf – Full Ngộ Phật Tiên Hiệp điểm Câu chuyện Ngộ Phật của tác giả Phù Hoa mở đầukhi vừa xuyên không đã *beep* người xuất gia, Giang Trừng rất lấy làm áp lực. Đại sư bị cô *beep* có khuynh hướng Thánh, chẳng những không trách, Lưu tủ sách Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ Ngôn Tình0 điểm Editor heavydizzySố chương 191 đã hoànNội dung nhãn hiệu ngọt văn, dị văn truyền thuyếtNữ chủ Ta chọn nam phụ!【 Rất nhiều chuyện xưa về hành trình thượng vị của nam phụ. Lưu tủ sách Diễn Tinh Xuyên Vào Kịch Khổ Tình Ngôn Tình0 điểm Thể loại Xuyên nhanh, Hệ thống, Không CPEditor tiểu an nhiKịch khổ tình Nữ chính trong những câu chuyện đau khổ chỉ cần đảm đương làm một đoá bạch liên hoa đón gió phấp phới, cái gì Lưu tủ sách Quỷ Hồn Huyền Bí0 điểm Dường như số bảy có một quan hệ kì lạ với cõi âm. Mạc Thất là một cô gái mười tám tuổi, một thiếu nữ nên được yêu thương, vui vẻ. Nhưng trong dòng họ, các bé gái được xem là không may. Không Lưu tủ sách Xin Dâng Cá Muối Cho Sư Tổ Ngôn Tình0 điểm Editor Quy Linh CaoSố chương chưa rõTiến độ edit 2c/1 tuần​Liêu Đình Nhạn - Một đệ tử nhập môn không có thiên phú, không có tài năng gì đặc biệt, thế mà lại có thể chế trụ Lưu tủ sách

kẻ mắc chứng bệnh ưa sạch sẽ